Arsenal còn vậy thì còn khổ

Giữa những dải kim tuyến vàng, những tiếng hát cuồng nhiệt của PSG và khoảnh khắc lịch sử tại Budapest, vẫn có một hình ảnh ám ảnh hơn tất cả: các cầu thủ Arsenal ngồi chết lặng trên sân, như thể không thể chấp nhận điều vừa xảy ra.

Arsenal chỉ về Á quân tại Champions League mùa nàyArsenal chỉ về Á quân tại Champions League mùa này

Pháo thủ đã ở rất gần đỉnh châu Âu, nhưng rồi tự đánh mất nó. Đây lẽ ra phải là đêm Arsenal chơi trận đấu lớn nhất trong suốt 20 năm qua với sự can đảm và khát khao của một nhà chinh phục. Thay vào đó, càng đá họ càng mang cảm giác của một đội bóng chỉ sợ thua.

Ngay từ khi Kai Havertz mở tỷ số ở phút thứ 6 bằng pha dứt điểm tuyệt đẹp ở cột gần, Arsenal đã có trong tay thứ mà mọi đội bóng mơ ước ở một trận chung kết Champions League, đó là lợi thế sớm trước đối thủ mạnh hơn.

Khi ấy, PSG thực sự choáng váng. Song thay vì tận dụng thời điểm để kết liễu trận đấu, Arsenal lập tức lùi xuống và bắt đầu bảo vệ tỷ số như thể đó là điều duy nhất họ muốn làm. Càng về cuối, cảm giác đó càng rõ rệt. Đoàn quân của Mikel Arteta không còn cố gắng chiến thắng nữa, mà chỉ cố kéo trận đấu tới loạt luân lưu.

Và rồi khoảnh khắc Gabriel Magalhaes sút vọt xà xuất hiện như cái kết không thể cay đắng hơn. Khi bóng bay thẳng lên trời sau cú đá định mệnh ấy, không chỉ Gabriel muốn mặt sân nuốt chửng mình. Các đồng đội của anh đồng loạt quỵ xuống. Giấc mơ vượt qua cả "thế hệ bất bại" năm 2004 tan vỡ ngay trước mắt.

Dĩ nhiên, đây vẫn là mùa giải vượt ngoài mọi kỳ vọng của Arsenal. Họ vô địch Premier League sau 22 năm chờ đợi và sẽ có lễ diễu hành lớn tại Bắc London cuối tuần này. Nhưng điều hiện rõ trên khuôn mặt các cầu thủ tại Puskas Arena là sự tiếc nuối, bởi một mùa giải gần như hoàn hảo đã thiếu mất dấu chấm than cuối cùng.

Arsenal đã sợ thua sau khi Havertz mở tỷ số từ sớmArsenal đã sợ thua sau khi Havertz mở tỷ số từ sớm

Trận chung kết này đáng lẽ sẽ được nhớ tới như màn bảo vệ thành công Champions League của PSG, đội bóng đầu tiên ngoài Real Madrid làm được điều đó trong thế kỷ XXI. Song nó cũng sẽ được nhớ tới bởi sự đối lập quá dữ dội giữa hai phong cách bóng đá. 

PSG bước vào trận đấu với sự tự do gần như bản năng. HLV Luis Enrique trao toàn quyền sáng tạo cho dàn cầu thủ tấn công giàu kỹ thuật của mình. Trong khi đó, Arsenal xuất hiện với tâm thế bóp nghẹt trận đấu bằng mọi giá. Ngay cả Arsene Wenger, người ngồi trên khán đài VIP, cũng có lúc lộ vẻ khó chịu trước cách đội bóng cũ chơi thứ bóng đá quá nặng tính phòng ngự.

Arsenal gần như chỉ tồn tại để chống đỡ. Họ lùi sâu, bịt khoảng trống, phá nhịp chơi và hấp thụ áp lực liên tục từ PSG. Đến cuối hiệp phụ, cảm giác chung gần như là: "Làm ơn hãy thử tấn công đi". Dù vậy, Arsenal không làm thế.

Tỷ lệ kiểm soát bóng của họ chỉ là 24,7% - thấp nhất lịch sử một đội bóng ở chung kết Champions League kể từ khi dữ liệu này bắt đầu được ghi nhận mùa 2003/04. Tệ hơn, đó còn là tỷ lệ thấp nhất của Arsenal trong toàn bộ triều đại Arteta ở một trận đấu mà họ đủ 11 người suốt 120 phút.

Arsenal xứng đáng nhận về kết quả thua cuộc sau cách tiếp cận mà họ lựa chọnArsenal xứng đáng nhận về kết quả thua cuộc sau cách tiếp cận mà họ lựa chọn

Rõ ràng, khác với thất bại năm 2006 trước Barca, lần này Arsenal không thể đổ lỗi cho thẻ đỏ hay bất công nào bởi chính họ tự đẩy mình vào thất bại. PSG thực hiện số đường chuyền gấp 4 lần, chạm bóng trong vòng cấm nhiều gấp 3 và tung ra số cú sút nhiều gấp 3 so  với Arsenal. Chênh lệch về mặt thế trận đôi lúc gần như khiến trận đấu trở nên khó tin.

Tuy nhiên, sự khác biệt lớn nhất không nằm ở thống kê. Nó nằm ở tinh thần. PSG chơi bóng với cảm giác tự do và đầy cảm hứng. Khvicha Kvaratskhelia cùng Desire Doue liên tục xé toang hệ thống phòng ngự Arsenal bằng những pha phản công mềm mại và táo bạo. Trong khi đó, Arsenal mang cảm giác của một đội bóng bị ám ảnh bởi nỗi sợ đánh mất thứ mình đang có.

Gabriel và William Saliba chơi tuyệt hay. Declan Rice càn quét khắp mặt sân. Leandro Trossard lùi về hỗ trợ phòng ngự gần như không biết mệt. Họ chiến đấu như những chiến binh đúng nghĩa. Vấn đề là Arsenal quá tin rằng chỉ cần phòng ngự đủ lâu, PSG sẽ tự mắc sai lầm. Nhưng PSG không còn là đội bóng ngây thơ của nhiều năm trước.

Khi Cristhian Mosquera phạm lỗi với Kvaratskhelia trong vòng cấm và Ousmane Dembele gỡ hòa trên chấm phạt đền, trận đấu gần như đổi chiều hoàn toàn. Khán đài PSG bùng nổ với pháo sáng đỏ rực phía sau khung thành David Raya, còn Arsenal bắt đầu chơi với sự hoảng loạn rõ rệt.

Pháo thủ chọn cách bóp nghẹt trận đấu thay vì làm nó bùng nổ. Họ tin mình có thể kéo PSG vào cuộc chiến sức bền và sự khó chịu. Chỉ tiếc PSG sở hữu thứ mà mọi hệ thống phòng ngự cuối cùng đều sợ nhất: tài năng thiên bẩm. Và tới cuối cùng, vẻ đẹp trong bóng đá đã đánh bại nỗi sợ hãi.

TAG: