Sự ra đi của Kevin Keegan ở tuổi 75 không chỉ khép lại cuộc đời của một huyền thoại, mà còn đánh dấu lời tạm biệt với một trong những nhân vật có sức ảnh hưởng lớn nhất lịch sử bóng đá Anh.
Keegan từng có câu nói nổi tiếng nhắm vào Sir Alex - Ảnh: PA
Màn bùng nổ cảm xúc đi vào lịch sử
Kevin Keegan, người vừa qua đời ở tuổi 75, là cầu thủ Anh duy nhất hai lần giành Quả Bóng Vàng. Ông là ngôi sao trong đội hình Liverpool lần đầu vô địch Cúp C1 châu Âu, là một nhân vật gần như được tôn sùng tại Newcastle United trên cả cương vị cầu thủ lẫn HLV, nơi ông xây dựng một đội bóng đáng nhớ đến mức chủ tịch FIFA phải viết thư khen ngợi. Ông cũng từng là đội trưởng, sau đó trở thành HLV trưởng đội tuyển nam quốc gia Anh.
Thế nhưng, như Keegan từng cay đắng thừa nhận, nhiều người vẫn chủ yếu nhớ đến ông bởi một màn bùng nổ cảm xúc, sự kiện được cho là mở đầu cho cú sụp đổ lịch sử của Newcastle trong cuộc đua vô địch Premier League. Cuộc phỏng vấn truyền hình ấy cũng báo trước một kỷ nguyên mới của bóng đá hiện đại.
Câu nói nổi tiếng “I'd love it” (tạm dịch: “Tôi sẽ vô cùng sung sướng”) của Keegan vào tháng 4/1996, nhắm thẳng vào Alex Ferguson, đã trở thành một “meme” từ trước khi khái niệm này mang ý nghĩa như ngày nay và trước cả khi mạng xã hội xuất hiện. Đoạn phim được Sky Sports phát đi phát lại, in sâu vào tâm trí nhiều thế hệ, trong đó có không ít người thậm chí còn chưa ra đời khi sự việc xảy ra.
Khoảnh khắc ấy thường xuyên đứng đầu các cuộc bình chọn về sự kiện đáng nhớ nhất lịch sử Premier League. Nó cũng báo trước một thời đại mà những đoạn video ngắn trên nền tảng số và câu chuyện xoay quanh cá tính nhân vật sẽ thống trị cách truyền thông đưa tin về bóng đá.
Tuy nhiên, sẽ là một sai lầm nếu cuộc đời Keegan chỉ được thu gọn thành một chuỗi những màn bùng nổ cảm xúc ngày càng dữ dội. Những sự việc như thế không hề hiếm, chẳng hạn vụ ẩu đả giữa ông và Billy Bremner của Leeds United trong trận Charity Shield năm 1974.
Cách nhìn ấy sẽ che khuất những thành tựu phi thường của Keegan, cũng như thực tế rằng ông có lẽ là cầu thủ Anh lôi cuốn nhất trong kỷ nguyên hiện đại: ăn nói sắc sảo hơn David Beckham và Paul Gascoigne, đồng thời thể hiện niềm đam mê mãnh liệt hơn cả Bobby Moore. Ông có năng khiếu hiếm có trong việc truyền cảm hứng cho các cầu thủ. Gần như tất cả những ai từng tiếp xúc với Keegan vào thời kỳ đỉnh cao đều cảm thấy được tiếp thêm tinh thần.
Dẫu vậy, màn mất kiểm soát của Keegan trên truyền hình vẫn trở thành khoảnh khắc định nghĩa sự nghiệp của ông. Keegan nổi giận vì những “đòn tâm lý” của Ferguson, khi HLV người Scotland ám chỉ các cầu thủ Leeds sẽ thi đấu thiếu quyết liệt trước Newcastle trong giai đoạn cuối đầy căng thẳng của cuộc đua vô địch với Man United.
“Những người xa lạ thường hét ‘love it’ về phía tôi từ cửa sổ ô tô”, Keegan viết trong cuốn tự truyện. “Những người xin chữ ký nói rằng họ sẽ ‘vô cùng sung sướng’ nếu tôi ký lên những tờ giấy của họ. Khi tham dự các sự kiện từ thiện, tôi thường được yêu cầu ký vào những bức ảnh ghi lại tư thế kinh điển ấy: đeo tai nghe, ngón tay chỉ thẳng, đôi mắt rực lửa. Những bức ảnh đó thường được bán đấu giá với số tiền lớn hơn rất nhiều so với những bức ảnh tôi đang thi đấu cho đội tuyển Anh hay bất kỳ CLB nào”.
Keegan khẳng định ông không quá bận tâm đến cách người ta khắc họa mình, dù hình ảnh ấy có phần méo mó. Có lẽ bởi hơn bất kỳ cầu thủ Anh nào trước đó, ông đã tận dụng tối đa những cơ hội thương mại và truyền thông mà bóng đá mang lại, đồng thời chấp nhận cả những lời tán dương lẫn chỉ trích đi kèm.
Ngay cả trước màn bùng nổ cảm xúc ấy, nhiều người trong thập niên 1970 đã nhớ đến Keegan nhiều nhất bởi cú ngã xe đạp đau đớn trong chương trình truyền hình "Superstars", nơi các VĐV thuộc nhiều môn thể thao phải tranh tài ở những nội dung xa lạ.
Nằm sóng soài trên đường đua xe đạp, phần da trần của Keegan bị mặt sỏi cào rách và đỏ rực. Phần lớn mọi người nhớ đến sự kịch tính của tai nạn, nhưng ít ai nhớ rằng với sự bướng bỉnh và quyết tâm đặc trưng, Keegan đã quay trở lại chiếc xe trong tình trạng đầy máu và quấn băng để tham gia cuộc tái đấu. Ông giành chiến thắng, sau đó còn vô địch toàn bộ cuộc thi.
Không ai dự đoán có thể vương tới đỉnh cao bóng đá
Khi còn đi học, ít người dự đoán Keegan sẽ thành ngôi sao bóng đá - Ảnh: Football Nostalgia
Keegan sinh ra tại Armthorpe, Doncaster, là con của Doris và Joe. Cha ông là một cựu binh, đồng thời là thợ mỏ đến từ Durham, người đã di cư xuống phía nam để tìm việc tại mỏ than Markham.
Tuổi thơ của Keegan khiến người ta liên tưởng đến tiểu phẩm về những người Yorkshire của Monty Python, chỉ khác rằng ký ức của ông hoàn toàn có thật, như một sự trở lại với một thế kỷ xa xưa.
Ngôi nhà liền kề của gia đình ông “có một căn nhà phụ tách biệt, nơi chúng tôi tắm rửa. Bồn tắm là một chiếc chậu kẽm cũ, nhà vệ sinh nằm ở cuối khu vườn và chúng tôi không có điện cho đến khi tôi 10 tuổi, thời điểm cả nhà chuyển đến một căn nhà xã hội ở Balby”.
Không ai dự đoán được Keegan sẽ vươn tới đỉnh cao của bóng đá. Rất ít người nhận ra tài năng của ông từ sớm, trong khi phần lớn đều gạt bỏ ông vì cho rằng Keegan quá nhỏ con.
Ông luôn coi Sơ Mary Oliver, nữ tu phụ trách đội bóng của trường tiểu học Công giáo mà Keegan theo học, là người thầy quan trọng không kém Bill Shankly. Bà thường đeo một cây thánh giá quanh cổ khi làm trọng tài.
“Khả năng chơi bóng của Kevin cần phải được khuyến khích”, bà viết trong học bạ của Keegan. Nhận xét ấy đã mang lại cho ông niềm tin to lớn vào bản thân.
Nhưng Doncaster Rovers đã từ chối Keegan và sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp dường như khó xảy ra với ông. Năm 16 tuổi, Keegan bắt đầu làm việc tại xưởng đồng Peglers Brass Works, thi đấu cho đội bóng của nhà máy nhưng chỉ ở đội dự bị. Vào Chủ nhật, ông còn chơi cho một đội bóng của quán rượu.
Trong một trận đấu, Keegan tình cờ đối đầu với đội bóng có sự hiện diện của tuyển trạch viên Scunthorpe Bob Nellis. Người này đã giúp ông có cơ hội thử việc tại CLB đang gặp khó khăn ở giải hạng Ba.
Keegan tự gọi mình là một “con chó lai”, một “con chồn” và là chủ nhân Quả Bóng Vàng “ít tài năng nhất”. Dù đã gây ấn tượng tại Scunthorpe, việc Shankly đưa ông về Liverpool vẫn là một cú sốc lớn. Keegan coi Shankly như người cha thứ hai và là người đặt nền móng cho thành công của mình.
Shankly nói với ông: “Cậu không chỉ là một cầu thủ vĩ đại, cậu là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất!”.
Đó có vẻ là một lời tuyên bố khó tin. Tuy nhiên, Keegan ghi bàn ngay trong trận ra mắt Liverpool và từ đó không bao giờ bị loại khỏi đội hình. Sau này, ông cũng kế thừa từ Shankly khả năng truyền động lực xuất chúng.
Một ngôi sao thương mại
Keegan là một trong các ngôi sao bóng đá biết sử dụng giá trị thương mai của bản thân - Ảnh: copa90
Dù có phần khép kín, Keegan cũng sở hữu một khía cạnh hướng ngoại. Ông nhiệt tình đón nhận mọi cơ hội thương mại ngày càng phát triển của bóng đá, từ quảng cáo nổi tiếng cho nước hoa Brut đến việc xuất hiện trong chương trình "Top of the Pops". Đĩa đơn "Head Over Heels in Love" của ông từng lọt vào top 40.
Dù thích nổi bật, Keegan thừa nhận mình sẽ không bao giờ được phép để kiểu tóc xoăn phồng đặc trưng trong phòng thay đồ Liverpool thời cũ.
Vợ ông, Jean, người Keegan gặp trên trò chơi đu quay tại sự kiện đua ngựa Doncaster St Leger khi bà 16 tuổi còn ông 19 tuổi, đã phá lên cười khi lần đầu nhìn thấy kiểu tóc ấy. Hai người chung sống với nhau suốt đời. Cuối cùng, Keegan mới là người được cười sau cùng, bởi kiểu tóc đó đã truyền cảm hứng cho hàng loạt phiên bản bắt chước đáng báo động trên khắp thế giới bóng đá.
Keegan luôn trung thành với điều ông coi là nguồn gốc giai cấp công nhân và truyền thống khai mỏ của mình. Ông công khai tuyên bố là người ủng hộ Công đảng.
Keegan từng tức giận khi một bức ảnh dàn dựng, trong đó ông giả vờ hôn lên má Thủ tướng Margaret Thatcher, bị diễn giải thành sự ủng hộ dành cho những chính sách kinh tế đã tàn phá ngành công nghiệp nặng.
Ông cảm thấy thoải mái hơn khi chơi bóng bằng đầu với một thủ tướng sau này là Tony Blair. Hai người thân thiết đến mức Keegan từng mời Blair đến nhà dùng bữa tối.
Vô duyên với ĐT Anh
Keegan không có nhiều niềm vui khi khoác áo ĐT Anh - Ảnh: Getty Image
Keegan kế thừa hai vị trí biểu tượng từ những cầu thủ vĩ đại nhất nước Anh trong thập niên 1960.
Khi George Best, biểu tượng hào hoa tiên của giới cầu thủ trong kỷ nguyên hiện đại, chìm sâu vào chứng nghiện rượu và ngày càng trở nên thiếu đáng tin cậy, Keegan trở thành gương mặt thương mại lành mạnh và ổn định hơn của mẫu siêu sao bóng đá tại Anh. Ông nhận được vô số hợp đồng quảng cáo.
Trong màu áo đội tuyển Anh, Keegan trên thực tế trở thành người kế nhiệm Bobby Moore ở vị trí đội trưởng. Tuy nhiên, ông tiếp quản vai trò này trong thời điểm đội tuyển quốc gia đang sa sút so với đỉnh cao vô địch World Cup dưới thời người tiền nhiệm.
Với Keegan, cầu thủ đẳng cấp thế giới duy nhất của tuyển Anh không thi đấu ở vị trí thủ môn, đó là một gánh nặng khổng lồ. Đội tuyển Anh sau đó liên tiếp không thể giành quyền tham dự vòng chung kết World Cup.
Giải đấu lớn đầu tiên của Keegan cùng đội tuyển quốc gia là EURO 1980 đầy thất vọng. Sự nghiệp World Cup của ông chỉ kéo dài 20 phút tại giải đấu năm 1982, chiến dịch bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi chấn thương lưng.
“Đóng góp duy nhất của tôi là một pha bỏ lỡ khủng khiếp trước đội chủ nhà, khiến chúng tôi phải về nước. Khoảnh khắc đó có lẽ là điều duy nhất trong sự nghiệp thi đấu cho đội tuyển Anh của tôi mà mọi người còn nhớ”, Keegan nói.
Đó cũng là trận đấu cuối cùng của ông cho đội tuyển Anh, khi Keegan mới 31 tuổi.
Những dấu mốc đáng chú ý hơn trong sự nghiệp quốc tế của Keegan bao gồm lòng dũng cảm khi bất chấp những lời đe dọa ám sát từ IRA để thi đấu với Bắc Ireland tại Belfast. Không lâu sau, ông rời đội tuyển khi bị Don Revie gạch tên.
Keegan cũng từng bị các nhân viên hải quan Nam Tư hành hung vô cớ trước một trận đấu tại Belgrade. Đó là một trải nghiệm kinh hoàng và hoàn toàn không đáng phải chịu, dẫn đến một sự cố ngoại giao quốc tế.
Nỗi thất vọng của ông được thể hiện rõ nhất qua câu chuyện về danh thủ Hà Lan, Johnny Rep. Khi quan sát đội tuyển Anh tại Wembley năm 1977, Rep quay sang nói với Keegan: “Kevvy, các anh đang có vấn đề ở đây. Đây là đội tuyển Anh tệ nhất mà tôi từng thấy”. Hà Lan thắng 2-0 và theo lời Keegan nhớ lại, họ có thể ghi bàn bất cứ lúc nào mình muốn.
Thăng hoa tại Hamburg
Thi đấu thăng hoa tại Hamburg, Keegan đã giành Quả bóng vàng - Ảnh: HSV
Keegan là một cầu thủ tiên phong. Tại Liverpool và Hamburg, ông đàm phán những điều khoản giải phóng hợp đồng gần như chưa từng xuất hiện ở Anh thời điểm đó. Theo điều khoản này, Keegan được phép ra đi nếu một CLB chấp nhận trả 500.000 bảng, qua đó giúp ông tự kiểm soát tương lai của mình.
Việc rời Liverpool vào thời điểm đội bóng được cho là đang ở đỉnh cao, Keegan vừa giúp họ giành Cúp C1 châu Âu đầu tiên năm 1977, để gia nhập một CLB chỉ đứng thứ sáu tại Bundesliga cho thấy sự quyết đoán cũng như khát khao thử thách bản thân của ông.
Keegan cũng tăng mức lương lên gấp 4 lần, điều phản ánh tình trạng kinh tế của bóng đá Anh lúc bấy giờ.
Khởi đầu của Keegan tại Hamburg không thành công. Những đồng đội ghen tị tổ chức các cuộc họp nhằm tìm cách đẩy ông khỏi CLB và theo lời Keegan, họ còn từ chối chuyền bóng cho ông.
Thời điểm tồi tệ nhất đến vào Giáng sinh năm 1977. Trong một trận giao hữu dịp lễ hội, Keegan vốn đã bất mãn với hoàn cảnh của mình lại phải chịu lối chơi quá mức thô bạo từ hậu vệ Erhard Press của Lubeck. Keegan đấm vào hàm Press, sau đó khiến đối thủ bất tỉnh. Ông bị treo giò 8 tuần.
Tuy nhiên, một năm sau, Keegan giành Quả Bóng Vàng đầu tiên rồi dẫn dắt Hamburg tới chức vô địch Bundesliga đầu tiên kể từ năm 1960.
Keegan hòa nhập với cuộc sống tại Đức, học tiếng bản địa và được đặt biệt danh “Chú chuột hùng mạnh”, nhằm tôn vinh sức mạnh đáng kinh ngạc của ông dù sở hữu vóc dáng nhỏ bé.
Con gái đầu lòng của ông, Laura, chào đời tại Đức. Tuy nhiên, đoạn kết của Keegan tại đây lại buồn bã. Một chiến thắng trong trận chung kết Cúp C1 châu Âu có thể đưa Hamburg vào lịch sử, nhưng họ lại thất bại trước Nottingham Forest.
Sau khi đã giành 3 chức vô địch quốc gia, 2 UEFA Cup, 1 FA Cup và 1 Cúp C1 châu Âu cùng Liverpool, chức vô địch Bundesliga trở thành danh hiệu cuối cùng trong sự nghiệp Keegan. Khi ấy, ông mới 29 tuổi.
Quay lại nước Anh để nâng tầm Newcastle
Keegan giúp Newcastle thăng tiến khi quay lại nước Anh thi đấu - Ảnh: Shutterstock
Keegan tiếp tục đưa ra một lựa chọn khác thường khi gia nhập Southampton, một đội bóng giàu tiềm năng nhưng có thị trường nhỏ, được dẫn dắt bởi HLV tài năng và có khả năng thuyết phục Lawrie McMenemy.
Keegan giúp Southampton lọt vào top 6 và giành quyền tham dự cúp châu Âu. Tuy nhiên, họ tụt xuống vị trí thứ 7 trong mùa giải thứ hai. Keegan trở nên vỡ mộng và đưa ra quyết định sẽ định hình nửa sau sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp của mình.
Newcastle đang trải qua một trong những cuộc khủng hoảng tài chính và chuyên môn mang tính chu kỳ của họ, đồng thời phải thi đấu tại giải hạng Nhì cũ, khi thuyết phục Keegan gia nhập vào năm 1982 nhờ nguồn tiền từ hãng bia Scottish & Newcastle.
Mối liên hệ của cha Keegan với vùng đông bắc nước Anh và sự ngưỡng mộ ông dành cho những cầu thủ Newcastle như Jackie Milburn tạo nên sức hút mạnh mẽ về mặt tình cảm. Tuy nhiên, lựa chọn ấy cũng khiến Keegan mất sự nghiệp ở đội tuyển Anh.
HLV Bobby Robson cho rằng việc triệu tập một cầu thủ đang thi đấu ở giải hạng Nhì là không phù hợp. Keegan, khi ấy vẫn là đội trưởng và vượt xa tất cả về mức độ biểu tượng trong đội tuyển quốc gia, phải biết qua báo chí rằng mình đã bị “vứt bỏ”. Ông cảm thấy mình bị “phản bội, tổn thương và làm nhục”.
Lượng khán giả tại St James’ Park tăng gấp đôi sau khi Keegan xuất hiện. Newcastle giành quyền thăng hạng với tư cách nhà vô địch trong mùa giải thứ hai của ông, mùa 1983/84.
Đến thời điểm ấy, Keegan đã quyết định giải nghệ ở tuổi 33. Với tính cách bốc đồng đặc trưng, ông đưa ra quyết định kết thúc sự nghiệp sau khi bị Mark Lawrenson tăng tốc vượt qua và cướp bóng trong một trận đấu FA Cup tại Liverpool.
Trải nghiệm khó quên khi dẫn dắt Newcastle
Keegan thể hiện tài cầm quân khi dẫn dắt Newcastle - Ảnh: Getty Images
Keegan cùng gia đình, lúc này đã có thêm cô con gái thứ hai Sarah, sinh năm 1982, chuyển đến căn biệt thự của ông tại Marbella. Ngoài một số thương vụ kinh doanh và các cuộc thảo luận về giấc mơ lâu năm xây dựng một trung tâm mang tên Soccer Circus, Keegan tận hưởng cuộc sống hậu giải nghệ.
Tuy nhiên, những vòng golf kéo dài bất tận không thể khiến ông thỏa mãn. Gia đình Keegan đã chuyển về ngôi nhà tại Hampshire thì năm 1992, Sir John Hall, một doanh nhân năng động ở vùng đông bắc, gọi điện và khẩn khoản đề nghị ông giúp Newcastle tránh nguy cơ xuống giải hạng Ba cũng như khả năng bị thanh lý.
Dù đã không xem bóng đá trong nhiều năm, Keegan vẫn nhận lời. Ông từng dọa từ chức chỉ sau vài trận, nhưng cuối cùng ở lại để giúp Newcastle trụ hạng. Ngay sau đó, Keegan tuyên bố muốn xây dựng một triều đại có thể cạnh tranh với Liverpool và thách thức chức vô địch Premier League.
Phần lớn mọi người coi tham vọng ấy là viển vông. Tuy nhiên, Newcastle đã vô địch giải hạng Nhất để giành quyền lên chơi tại Premier League.
Với những bản hợp đồng trẻ tuổi khôn ngoan như Andy Cole, Rob Lee cùng các cầu thủ giàu kinh nghiệm như Peter Beardsley, Newcastle lần lượt đứng thứ ba và thứ sáu tại giải đấu cao nhất nước Anh.
Uy tín của Keegan lớn đến mức ông thậm chí có thể xoa dịu những CĐV giận dữ trên các bậc thềm sân St James’ Park khi CLB bán Cole cho Man United.
Với số tiền thu được, Newcastle chiêu mộ David Ginola và Les Ferdinand. Họ thắng 9 trong 10 trận đầu tiên của mùa 1995/96 bằng lối chơi đầy mê hoặc, qua đó tạo ra khoảng cách tưởng như không thể san lấp lên tới 12 điểm vào tháng 1.
Tuy nhiên, thất bại quan trọng trên sân nhà trước Man United của Ferguson vào tháng 3/1996 cùng những đòn công kích tâm lý liên tục từ HLV người Scotland dường như đã tạo ra áp lực nặng nề lên Keegan, trong lúc phong độ đội bóng của ông bắt đầu sụp đổ.
Thất bại 3-4 đầy kịch tính nhưng cũng vô cùng tàn khốc trước Liverpool khiến Sepp Blatter phải viết thư cho Keegan. Tuy nhiên, hình ảnh ông gục xuống trên biển quảng cáo khi Liverpool ghi bàn quyết định ở phút cuối cho thấy sức ép đã trở nên quá lớn.
Cuối cùng, Keegan không thể chịu đựng thêm. Ông công khai chỉ trích Ferguson trong cuộc phỏng vấn truyền hình nổi tiếng:
“Bây giờ anh có thể nói với ông ta rằng chúng tôi vẫn đang chiến đấu cho chức vô địch này. Và tôi nói thật với anh, tôi sẽ vô cùng sung sướng nếu chúng tôi đánh bại họ. Vô cùng sung sướng!”, Keegan nói.
Man United cuối cùng giành chức vô địch với khoảng cách 4 điểm.
Ban đầu, Keegan có vẻ quyết tâm xây dựng lại đội bóng. Newcastle chiêu mộ Alan Shearer với mức phí kỷ lục thế giới 15 triệu bảng và đánh bại Man United 5-0 tại St James’ Park vào mùa thu năm đó.
Tuy nhiên, Keegan từ chức không lâu sau đó. Ông phẫn nộ vì một chủ ngân hàng tại London, người đang chuẩn bị đưa CLB lên sàn chứng khoán, đã ra tối hậu thư buộc ông phải ký hợp đồng.
Kỷ nguyên mới của bóng đá dường như đã tách rời khỏi những giá trị nền tảng đầy lý tưởng mà Shankly từng truyền cho Keegan.
Long đong ở chặng cuối
Những năm cuối đời của Keegan không được suôn sẻ - Ảnh: LFCVN
Keegan tưởng như đã rời xa bóng đá cho đến khi Mohamed Al Fayed, chủ sở hữu Harrods sau này mất hết danh tiếng, tận dụng những cuộc thảo luận mang tính thăm dò về dự án Soccer Circus được Keegan quảng bá từ lâu để thuyết phục ông trở thành giám đốc điều hành, rồi sau đó là HLV Fulham tại giải hạng Ba.
Dường như Keegan hạnh phúc nhất khi giúp CLB nhanh chóng tiến tới mục tiêu thăng hạng. Tuy nhiên, quãng thời gian đó bị gián đoạn bởi một cuộc khủng hoảng ở cấp độ quốc gia, khi Glenn Hoddle bị sa thải khỏi vị trí HLV đội tuyển Anh vì đưa ra những bình luận xúc phạm người khuyết tật.
Làn sóng kêu gọi Keegan tiếp quản đội tuyển thể hiện mức độ nổi tiếng của ông đối với những người hâm mộ bình thường.
Tuy nhiên, đó lại trở thành một quyết định khiến Keegan vô cùng hối tiếc. Nhiệm kỳ của ông chứng kiến đội tuyển Anh bị loại đáng xấu hổ ngay từ vòng bảng EURO 2000 và kết thúc bằng việc Keegan tuyên bố từ chức trong nhà vệ sinh sau thất bại nhục nhã trước Đức ở trận đấu cuối cùng của đội tuyển Anh tại sân Wembley cũ.
Keegan thừa nhận đó là công việc vượt quá khả năng của mình.
Dù vậy, Keegan vẫn vui vẻ nhận lời dẫn dắt Man City tại giải hạng Nhất cũ. Ông giúp đội bóng thăng hạng Premier League với tư cách nhà vô địch, giành 99 điểm.
Keegan ở lại Man City trong 4 năm, một giai đoạn ổn định gần như chưa từng có tại CLB vào thời điểm ấy.
Khi rời Man City, ông dường như đã thực sự khép lại sự nghiệp huấn luyện và cuối cùng cũng ra mắt Soccer Circus tại Glasgow, dù trung tâm này phải đóng cửa chỉ sau vài năm.
Tuy nhiên, Keegan vẫn còn một lần trở lại Newcastle dưới triều đại đầy bất ổn của Mike Ashley. Đó là một thảm họa và chỉ kéo dài 8 tháng.
Ý tưởng một HLV bóng đá cổ điển, đề cao lý tưởng và được Shankly đào tạo như Keegan có thể cùng tồn tại với một doanh nhân hiện đại tàn nhẫn như Ashley cùng nhóm thuộc hạ điều hành CLB ngay từ đầu đã có vẻ không tưởng.
Sau khi rời khỏi công việc, Keegan cuối cùng giành chiến thắng trong vụ kiện sa thải mang tính ép buộc kéo dài và đầy cay đắng. Đó cũng là hành động cuối cùng của ông trong thế giới bóng đá.
Cuộc chia tay căng thẳng đến mức Keegan chỉ có thể cải trang để quay lại tham dự một sự kiện của CLB. Ban lãnh đạo hiện tại khẳng định Keegan luôn được chào đón trở lại St James’ Park.
Tuyên bố ấy xuất hiện sau khi Keegan tiết lộ mình mắc ung thư giai đoạn 4 trong một loạt sự kiện diễn thuyết vào tháng 5/2026. Một trong số đó được tổ chức tại Newcastle và khi nhìn lại, đó chính là lời chia tay chân thành dành cho những người hâm mộ mà ông luôn cảm thấy gần gũi nhất.
Sau buổi tối vừa vắt kiệt sức lực vừa mang đến niềm phấn khích ấy, những người thân cận với Keegan cho biết tinh thần của ông rất tốt. Keegan như được tiếp thêm năng lượng khi tái kết nối với những CĐV yêu quý ông nhất.
Đó hóa ra là lời từ biệt cuối cùng của Keegan. Như chính ông từng nhận xét, bóng đá đã trao cho ông tất cả, ngoại trừ một cái kết có hậu.
