Có những cuộc chia tay chỉ khiến người hâm mộ thất vọng. Nhưng cũng có những vụ chuyển nhượng biến một cầu thủ thành "Judas", kéo theo biểu ngữ nhục mạ, biển quảng cáo khiêu khích và thậm chí cả một chiếc đầu lợn.

Nếu Cristian Romero thực sự rời Tottenham để gia nhập Arsenal, anh sẽ bước vào một trong những vùng cấm lớn nhất của bóng đá Anh. Trung vệ người Argentina đã có 5 năm khoác áo Tottenham và đang là đội trưởng, vì thế viễn cảnh anh vượt quãng đường chưa đầy 7 km từ sân Tottenham tới Emirates trong màu áo Arsenal gần như là điều không thể tưởng tượng.
Thế nhưng, ngay cả nếu thương vụ ấy xảy ra, Romero vẫn chưa chắc trở thành cầu thủ gây tranh cãi nhất lịch sử các vụ chuyển nhượng. Arsenal và Tottenham từng chứng kiến một cuộc phản bội nổi tiếng hơn rất nhiều, còn bóng đá Anh cũng có những vụ chuyển nhượng khiến người hâm mộ thực sự nổi giận.
Sol Campbell từng tiến rất gần tới vị thế huyền thoại Tottenham. Sinh ra ở Plaistow, phía đông London, Campbell trưởng thành từ học viện Spurs, ra mắt đội một khi còn là thiếu niên rồi trở thành một trong những trung vệ hàng đầu Premier League. Anh là đội trưởng Tottenham, từng nâng Cúp Liên đoàn năm 1999 và có hơn 300 lần ra sân cho CLB.
Song ở tuổi 26, Campbell quyết định ra đi theo dạng tự do để tìm kiếm bước tiến mới trong sự nghiệp. Inter Milan và Barca từng được nhắc đến như những điểm đến tiềm năng. Không ai ở Tottenham chuẩn bị cho khả năng anh chọn Arsenal.
Rồi Campbell gia nhập Pháo thủ và lập tức trở thành kẻ thù của những người từng yêu mến anh. CĐV Tottenham treo hình nộm Campbell trên một cột đèn ở Tottenham High Road, giăng đầy biểu ngữ gọi anh là "Judas" khi anh trở lại sân trong màu áo Arsenal, ném chai nước và nhiều vật thể về phía anh, đồng thời liên tục chửi rủa. Các đồng đội mới thậm chí từng huýt sáo, la ó Campbell trong những buổi tập để giúp anh chuẩn bị tinh thần, nhưng không gì có thể sánh với những gì diễn ra trên sân.
"Tôi không chắc mình có ký hợp đồng với cậu ấy lần nữa hay không, nếu biết trước những khó khăn mà cậu ấy phải đối mặt", Arsene Wenger sau này thừa nhận.
Dù vậy, Campbell có thể dùng sự nghiệp tại Arsenal để biện minh cho lựa chọn năm xưa. Trong 6 mùa giải ở sân Highbury, anh giành 2 chức vô địch Premier League và 3 FA Cup. "Các fan Spurs chưa quên chuyện ấy, nhưng đó là điều tốt nhất tôi có thể làm cho bản thân", Campbell nói.
Cổ động viên Tottenham chỉ tay vào thẳng mặt "kẻ phản bội" Campbell
William Gallas sau đó cũng chuyển từ Arsenal sang Tottenham theo dạng tự do, song mức độ thù địch chưa bao giờ đạt tới trường hợp Campbell.
Manchester cũng từng chứng kiến một vụ chuyển nhượng đầy tính khiêu khích. Năm 2009, Carlos Tevez rời MU để gia nhập Man City sau hai mùa giải khoác áo Quỷ đỏ theo dạng cho mượn. MU muốn ký hợp đồng chính thức với anh, nhưng Tevez chọn đội bóng cùng thành phố.
Man City khi đó chưa bước vào thời kỳ thống trị như sau này, nhưng họ hiểu giá trị biểu tượng của thương vụ. CLB dựng một biển quảng cáo khổng lồ với dòng chữ "Welcome to Manchester", như lời tuyên bố rằng cán cân quyền lực của thành phố sắp thay đổi. HLV Alex Ferguson của MU gọi đó là hành động "ngu ngốc và ngạo mạn".
Wayne Rooney từng khiến fan MU lo lắng khi nộp đơn xin chuyển nhượng năm 2010 và được đồn đoán với Man City. Cristiano Ronaldo cũng từng có thời gian được cho là cân nhắc chuyển tới Etihad năm 2021 trước khi trở lại Old Trafford. Dù vậy, tất cả vẫn chưa thể so sánh với sự thù địch giữa MU và Liverpool.
Hai CLB gần như không có cầu thủ chuyển trực tiếp từ bên này sang bên kia. Lần gần nhất xảy ra là năm 1964, khi Phil Chisnall chuyển tới Liverpool với giá 25.000 bảng, thời điểm sự kình địch chưa mang sức nóng như hiện tại. Trong kỷ nguyên Premier League, chỉ Paul Ince và Michael Owen từng khoác áo cả hai đội. Năm 2009, Owen đặc biệt bị nhiều CĐV Liverpool coi là kẻ phản bội khi gia nhập MU, 5 năm sau khi rời Anfield để sang Real Madrid.
Gabriel Heinze từng suýt tạo ra một vụ chuyển nhượng còn nghiêm trọng hơn. Năm 2007, sau khi mất vị trí vào tay Patrice Evra, hậu vệ người Argentina muốn rời MU và Liverpool là điểm đến anh ưu tiên. Liverpool đưa ra đề nghị 6,8 triệu bảng, tin rằng họ đã đáp ứng điều khoản giải phóng hợp đồng.
MU từ chối và tranh chấp kéo dài tới một phiên điều trần của Premier League, nơi CLB thành Manchester được xử thắng. Heinze không bao giờ chơi cho MU nữa và chuyển sang Real Madrid. Năm 2011, anh thừa nhận: "Tôi biết sự kình địch, tôi hiểu rủi ro khi đi từ Manchester tới Liverpool và điều đó có ý nghĩa thế nào. Tôi hy vọng chuyện ấy không làm ảnh hưởng tới cách người hâm mộ nhìn nhận tôi".
Tấm biển nổi tiếng khi Man City chào đón Carlos Tevez gia nhập CLB
Không phải mọi vụ chuyển nhượng gây tranh cãi đều cần một thương vụ trực tiếp giữa hai đối thủ. Robin van Persie rời Arsenal tới MU năm 2012, còn Alan Smith, một biểu tượng của Leeds, khiến người hâm mộ đội bóng này đau đớn khi gia nhập chính MU năm 2004.
Steven Gerrard thì ngược lại. Năm 2005, anh từng đứng trước khả năng rời Liverpool tới Chelsea nhưng cuối cùng từ chối. Sau này Gerrard nói: "Tôi sẽ hối tiếc điều đó suốt phần đời còn lại". Anh kể rằng cha và anh trai, đều là những CĐV Liverpool, đã hỏi nếu anh giành hai hoặc ba chức vô địch Premier League hay một Champions League cùng Chelsea, liệu điều đó có tốt hơn việc giành thêm một danh hiệu với Liverpool hay không. Câu trả lời của Gerrard là không.
Ở Scotland, Celtic và Rangers là hai CLB gần như không thể có những vụ chuyển nhượng thông thường. Năm 1989, Mo Johnston phá vỡ một trong những điều cấm kỵ lớn nhất khi gia nhập Rangers từ Nantes sau thời gian khoác áo Celtic. Người đại diện Bill McMurdo kể: "Sau vụ chuyển nhượng, Maurice và tôi phải có vệ sĩ 24 giờ mỗi ngày. Tôi có người ở trong nhà suốt 6 tháng, còn Maurice luôn có một người bảo vệ đi cùng".
Tại Tây Ban Nha, Barca và Real Madrid cũng là hai thế lực mà việc chuyển trực tiếp giữa họ gần như bị xem là phản bội. Javier Saviola gia nhập Real theo dạng tự do năm 2007 sau khi hết hợp đồng với Barca, còn Luis Enrique đi theo chiều ngược lại năm 1996.
Song không vụ nào sánh được với Luis Figo. Năm 2000, tiền vệ người Bồ Đào Nha rời Barca để gia nhập Real Madrid với mức phí kỷ lục thế giới lúc bấy giờ là 60 triệu euro. Figo từng giành La Liga cùng Barca năm 1998 và 1999, nhưng vẫn quyết định rời Camp Nou.
Ngày trở lại Barca trong màu áo Real Madrid, Figo bị CĐV ném chai rượu whisky và hàng loạt vật thể xuống sân. Mỗi lần anh tiến tới thực hiện quả phạt góc, trận đấu lại phải gián đoạn vì những thứ được ném về phía mình. Roberto Carlos, khi ấy là hậu vệ Real Madrid, nhớ lại: "Lúc khởi động và nhìn thấy bầu không khí đó, tôi sẽ rất vui nếu trọng tài quyết định hủy trận đấu".
Hai năm sau, mọi thứ còn vượt xa giới hạn. Trong một trận El Clasico tại Camp Nou, một chiếc đầu lợn bị ném xuống sân về phía Figo.
Romero có thể sẽ không bao giờ phải đối mặt với một màn tiếp đón như vậy nếu chuyển từ Tottenham sang Arsenal. Nhưng nếu thương vụ thực sự xảy ra, có lẽ anh nên nhớ rằng trong bóng đá, có những ranh giới mà người hâm mộ không dễ dàng tha thứ cho việc vượt qua.
